DMCA.com Protection Status

Sự khác biệt giữa quản lý và lãnh đạo  quan tâm

Được đăng bởi: Thái Hà Books

Cập nhật lúc 16:00 ngày 28/06/2018

Trở thành một người quản lý hoàn hảo là cả một sự nỗ lực. Quản lý chưa bao giờ là một nhiệm vụ dễ dàng, và việc có được trong tay vô vàn những kĩ năng khác nhau đòi hỏi phải mất rất nhiều thời gian. Nhà quản lý hoàn hảo nhất hoàn thành công việc nhanh chóng, hiệu quả và chất lượng, hạn chế các vấn đề phát sinh. Tương tự như những con người đứng đằng sau một trận thể thao tuyệt vời hoặc những buổi diễn ở nhà hát, những người quản lý giỏi nhất lại thường là những nhân viên mà bạn ít chú ý đến nhất.

Những nhà quản lý vĩ đại là những chuyên gia trong việc tối ưu mọi thứ ở tổ chức của mình để giúp đạt được mục tiêu cũng như hoàn thành công việc. Họ phải tập trung vào cái hiện hữu tại đây, bây giờ, chứ không phải tiềm năng to lớn mà tương lai có thể mang lại. Các nhà quản lý luôn được mong đợi khiến mọi thứ xảy ra ở ngay lúc này, chứ không phải ở một thời điểm không xác định, mơ hồ phía trước. “Đừng nói với tôi những thứ bạn sẽ làm cho tôi năm tới hay nhiều năm sau nữa! Tôi muốn thấy kết quả, và muốn thấy ngay bây giờ!” Tuy nhiên, có được những nhà quản lý giỏi trong một tổ chức là không đủ.

Các tổ chức thành công cần những nhà quản lý vĩ đại. Tuy nhiên, quản lý vĩ đại chưa phải là nhân tố quyết định giúp tạo nên một tổ chức thành công. Thứ còn thiếu ở đây là sự lãnh đạo vĩ đại.

Một nhà quản lý có thể tổ chức và hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh chóng và hiệu quả mà không cần phải là một người lãnh đạo – người truyền cảm hứng cho những người khác để có thể đạt kết quả tốt nhất. Vì lẽ đó mà một số người có thể truyền cảm hứng nhưng lại thiếu đi những nguồn lực cần thiết để làm chủ những quy trình giúp một tổ chức hoạt động trơn tru. Nói chung, các nhà quản lý sẽ quản lý các quy trình; họ dẫn dắt con người.

Nhân viên muốn sếp của mình thể hiện được vai trò lãnh đạo. “Ước gì sếp của tôi ra quyết định ngay đi, không thì mọi thứ tôi làm sẽ chẳng ra hồn gì đâu. Chắc là thôi, tốt nhất cứ đợi cho đến lúc nào ông ấy cho tôi biết phải làm gì.” Và thế là họ đợi, đợi và đợi, đến lúc lãnh đạo nhận ra thì đã chậm tiến độ hai tháng rồi.

Những người giữ chức vụ cao nhất trong công ty cũng muốn những người làm việc cho họ thể hiện năng lực lãnh đạo. “Anh cần phải chịu trách nhiệm về phòng ban của mình và hoàn thành công việc trước khi kết thúc năm tài khóa!” Và nhân viên thì muốn đồng nghiệp của mình thể hiện khả năng lãnh đạo. “Nếu anh ta không giải quyết được quá trình xử lý hóa đơn, tôi sẽ phải tự tìm cách xoay sở thôi!”

Lãnh đạo phải là những người có tầm nhìn. Họ có thể nhìn xa hơn thời điểm hiện tại để thấy những tiềm năng to lớn của tổ chức. Và mặc dù những nhà lãnh đạo vĩ đại có thể khiến công việc hoàn thành một cách nhanh chóng và hiệu quả, họ làm theo cách hoàn toàn khác với những nhà quản lý. Bằng cách nào? Các nhà quản lý sử dụng giá trị, chính sách, phương pháp, kế hoạch, thời hạn, sự khích lệ, kỉ luật và những kĩ thuật khác để thúc đẩy cấp dưới đạt được mục tiêu đề ra của tổ chức. Mặt khác, các lãnh đạo thử thách nhân viên bằng cách tạo ra viễn cảnh hấp dẫn để nhân viên đạt mục tiêu. Viễn cảnh này khích lệ cấp dưới hoàn thành mục tiêu công việc và khai thác tiềm năng của họ.

Chúng ta hãy cùng tìm hiểu những nhà lãnh đạo tài ba trong lịch sử. Tổng thống John F. Kennedy đưa ra thử thách với người Mỹ, đố họ đưa được người lên Mặt Trăng. Họ đã làm được. Jack Welch, Giám đốc Điều hành của Tập đoàn đa quốc gia GE đã yêu cầu nhân viên phải làm sao để công ty giành được vị trí đứng đầu hoặc thứ hai ở tất cả những ngành nghề mà GE tham gia. Họ đã thành công. Alan G. Lafley đã yêu cầu quản lý và các nhân viên của tập đoàn hàng tiêu dùng đa quốc gia P&G của Mỹ chung tay giúp công ty thoát khỏi tình trạng khủng hoảng tài chính nghiêm trọng với các sản phẩm thiếu sáng tạo, khôi phục P&G trở thành tập đoàn đứng đầu về lợi nhuận và sản phẩm sáng tạo. Tất nhiên, họ đã làm được.

Tất cả những nhà lãnh đạo này đều có một đặc điểm chung: họ đưa ra tầm nhìn hấp dẫn, có tính thuyết phục, thu hút trí tưởng tượng của cấp dưới và rồi yêu cầu họ đạt được những mục tiêu đó. Họ cũng ghi nhận sự nỗ lực làm việc và những đóng góp của nhân viên. Nếu không có tầm nhìn của nhà lãnh đạo và đóng góp của những nỗ lực làm việc, năng lượng, cũng như sự đột phá của nhân viên, nước Mỹ sẽ không bao giờ có người đặt chân lên Mặt Trăng, Tập đoàn GE sẽ không thể là tập đoàn lớn mạnh và thành công như hiện nay, và cái tên P&G sẽ bị lu mờ bởi những cái tên nổi bật khác.