DMCA.com Protection Status

Bạn có ghép được hai đại lục ở hai bên bờ Đại Tây Dương lại với nhau?  quan tâm

Được viết bởi: KNV

Cập nhật lúc 10:38 ngày 26/08/2018

Bạn có ghép được hai đại lục ở hai bên bờ Đại Tây Dương lại với nhau Nếu bạn có hứng thú, bạn có thể đem cắt rời các đại lục châu Âu, châu Phi, Nam Bắc châu Mỹ trên bản đồ, sau đó đem ghép chúng lại với nhau, bạn có thể ghép chúng thành một chỉnh thể tương đối ăn khớp. Nếu bạn đem so sánh phần bản đồ của Nam Mỹ với phần bản đồ của châu Phi, phần lồi ra của lãnh thổ Brazil ở châu Mỹ sẽ ghép vừa vặn với phần thụt vào ở vịnh Guinea, bờ biển phía Tây của châu Phi. Ngay từ những năm đầu thế kỷ XX đã có người tiến hành nghiên cứu xem xét vấn đề này.

Năm 1911, khi nhà khoa học trẻ người Đức Weicácnơ bệnh phải nằm trên giường, anh ta quan sát bản đồ Trái Đất và phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ: Hai bên Đại Tây Dương, châu Âu và bờ biển phía Tây Châu Phi xem ra rất khớp với bờ biển phía Đông của Bắc Mỹ và Nam Mỹ. Phần lồi ra của đại lục này vừa vặn ăn khớp với phần lõm vào của Đại lục phía bên kia bờ biển. Vì thế, Weicácnơ đã dự đoán rằng: liệu có phải các đại lục ở hai bên bờ Đại Tây Dương trước đây vốn là một chỉnh thể không? Nếu vậy các châu như châu Âu, châu Mỹ, châu Á, châu Phi, châu Đại Dương và châu Nam Cực ngày nay vốn là một đại lục thống nhất được gọi là đại lục nguyên thuỷ hay đại lục liên hợp cổ. Vào khoảng 2 triệu năm trước đây, cả đại lục này dần dần bị tách rời ra. Trước tiên là đại lục Australia, Nam Cực và châu Á tách ra, giữa chúng hình thành nên Ấn Độ Dương. Châu Mỹ dần trôi dạt về phía Tây, do đó xuất hiện Đại Tây Dương cũng từ đó dần hình thành nên sự phân bố các châu lục như hiện nay.

Tại sao các đại lục lại trôi dạt? Weicácnơ nói: Đại lục không phải là một phiến đất kiên cố vững chắc, cố định không thay đổi. Chúng trôi dạt trên tầng đá nham thạch, một lớp địa tầng ở trạng thái lỏng, giống như những tảng băng trôi trên mặt nước vậy. Dưới tác dụng của lực hút của Mặt Trời và Mặt Trăng và ly tâm sinh ra do vận động tự quay của Trái Đất, đã gây nên sự di động của các lục địa. Tốc độ di động của các lục địa không giống nhau vì thế đã sinh ra sự vận động trôi dạt của các lục địa. Các “Phiến” lục địa này phần lớn đều di động về phía Tây. Trong đó, tốc độ di động của phần lục địa châu Mỹ tương đối nhanh, tốc độ di động của phần lục địa châu Âu và châu Phi tương đối chậm. Vì thế cự ly giữa hai phần này (châu Mỹ với châu Âu và châu Phi) vẫn đang ngày một lớn dần. Theo quan sát phát hiện thấy từ năm 1870 tới năm 1907, cự ly giữa đảo Greenland và châu Âu mỗi năm đều tăng bình quân 32 cm.

Tuy nhiên quan điểm này của Weicacner bị nhiều người phản đối. Người ta nghi ngờ rằng: Lục địa to lớn như vậy làm sao có thể di động trên mặt nước được? Ngoài ra, quan điểm của Weicácnơ vẫn còn tồn tại một số khuyết điểm và chưa đầy đủ bởi năm 1930, Weicácnơ không may gặp nạn khi đang khảo sát tại đảo Greenland nên người tích cực đề xướng học thuyết “Đại lục trôi dạt” cũng không còn nữa. Cũng vì thế quan điểm này một thời đã rơi vào quên lãng. Cho tới sau những năm 60 của thế kỷ 20, cùng với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, dựa vào những nền tảng lý luận mới, học thuyết “Đại lục trôi dạt” của Weicácnơ một lần nữa lại được tái sinh. Dựa vào sự quan sát tỉ mỉ của vệ tinh nhân tạo đã chứng minh được rằng mỗi năm Đại Tây Dương đang mở rộng ra với tốc độ 1,5cm/năm. Quần đảo Hawai đang tiến gần hơn với đại lục Nam Mỹ, đại lục Bắc Mỹ với tốc độ 5,1cm/năm. Đại lục Australia lại đang tách xa dần đại lục châu Mỹ với tốc độ 1cm/năm...

Quan điểm “Đại lục trôi dạt” của Weicácnơ ngày càng được sự thừa nhận rộng rãi của giới địa chất.